Trang chủ › Cẩm nang học tập › Bí quyết học tập

Văn biểu cảm về mẹ lớp 7 hay, chân thành và cảm động

schedule.svg

Thứ sáu, 31/7/2026 02:53 AM

Tác giả: Admin Hoclagioi

Những bài văn viết về mẹ luôn mang đến nhiều cảm xúc bởi đó là tình cảm gần gũi và thiêng liêng nhất đối với mỗi người. Dưới đây là tuyển chọn một số bài văn biểu cảm về mẹ lớp 7 hay, chân thành và cảm động do Học là Giỏi tổng hợp để em có thể tham khảo.

Mục lục [Ẩn]

Dàn ý bài văn biểu cảm về mẹ lớp 7

I. Mở bài

Mở bài trực tiếp: Giới thiệu người mẹ thân yêu của em.

Mở bài gián tiếp: Dẫn dắt bằng một câu ca dao, tục ngữ, câu thơ hoặc lời bài hát về mẹ.

II. Thân bài

Miêu tả qua về mẹ:

- Giới thiệu tên, tuổi, nghề nghiệp của mẹ.

- Miêu tả ngoại hình: vóc dáng, mái tóc, đôi mắt, nụ cười, đôi bàn tay...

- Miêu tả tính cách: hiền hậu, yêu thương, chăm chỉ, đảm đang, chịu khó...

- Nêu sở thích hoặc thói quen của mẹ.

Vai trò của mẹ trong gia đình:

- Mẹ yêu thương, chăm sóc gia đình.

- Về vai trò, ý nghĩa của mẹ đối với em và gia đình.

Kỷ niệm và tình cảm dành cho mẹ:

- Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ, để lại ấn tượng sâu sắc giữa em và mẹ.

- Bày tỏ cảm xúc, suy nghĩ của em sau kỷ niệm ấy và tình yêu, lòng biết ơn dành cho mẹ.

III. Kết bài

Khẳng định tình yêu, sự kính trọng và biết ơn dành cho mẹ.

Xem thêm: Dẫn chứng hay về tình mẫu tử trong nghị luận xã hội

Dàn ý bài văn biểu cảm về mẹ lớp 7

3 bài văn biểu cảm về mẹ lớp 7 ngắn gọn

Bài văn ngắn 1

Trong cuộc đời mỗi người đều có một người mà dù đi đâu, làm gì cũng luôn nhớ về. Với em, người ấy chính là mẹ - người đã dành trọn tuổi thanh xuân để yêu thương, chăm sóc và dõi theo từng bước trưởng thành của em. 

Mẹ em làm công nhân trong một xưởng may gần nhà. Sáng nào mẹ cũng dậy từ khi trời còn tối để chuẩn bị bữa sáng rồi mới đi làm. Buổi trưa, mẹ thường ăn vội hộp cơm mang theo để kịp giờ làm. Chiều về, mẹ lại tất bật nấu cơm, giặt quần áo và hỏi han việc học của hai chị em. Có lẽ vì làm việc nhiều nên đôi bàn tay mẹ đã trở nên chai sạn. Mỗi lần nắm tay mẹ, em đều cảm nhận được sự vất vả mà mẹ đã trải qua.

Có một lần em quên hộp cơm ở nhà. Đến giờ nghỉ trưa, em đang lo lắng thì nhìn thấy mẹ đứng ngoài cổng trường. Mẹ vẫn mặc bộ quần áo công nhân còn vương vài sợi chỉ, trên trán lấm tấm mồ hôi. Mẹ cười rồi đưa hộp cơm cho em, chỉ kịp dặn: "Ăn hết nhé, mẹ phải về làm kẻo muộn." Nhìn bóng mẹ vội vã đạp xe đi, em bỗng thấy sống mũi cay cay. Hôm ấy, hộp cơm mẹ nấu ngon hơn mọi ngày, có lẽ vì trong đó chứa cả tình yêu thương của mẹ.

Em luôn tự hào vì có một người mẹ giản dị nhưng hết lòng vì con. Em sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này mẹ không còn phải vất vả nữa.

Bài văn ngắn 2

Mỗi khi nhắc đến gia đình, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm trí em luôn là mẹ - người phụ nữ tảo tần, dịu dàng và giàu tình yêu thương. Đối với em, mẹ là người em kính trọng và yêu quý nhất trên cuộc đời này.

Mẹ em là giáo viên tiểu học. Mẹ có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc lúc nào cũng được búi gọn và nụ cười rất hiền. Công việc ở trường rất bận, tối về mẹ còn chấm bài và soạn giáo án. Dẫu vậy, mẹ chưa bao giờ quên hỏi em hôm nay học được điều gì mới.

Em nhớ nhất một lần mải đá cầu với các bạn nên về rất muộn. Khi chạy ra cổng trường, em thấy mẹ vẫn đứng chờ dưới gốc cây phượng. Chiếc xe máy dựng bên cạnh, trên tay mẹ là chai nước em thích uống. Em cứ nghĩ mẹ sẽ mắng mình một trận, nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: "Lần sau nhớ báo mẹ một tiếng, mẹ sợ con gặp chuyện." Nghe vậy, em thấy vừa thương vừa hối hận. Trên đường về, em líu ríu xin lỗi, mẹ chỉ mỉm cười xoa đầu em.

Từ hôm đó, em luôn nhớ giữ lời hứa với mẹ. Em hiểu rằng điều mẹ quan tâm nhất không phải điểm số hay thành tích, mà là em luôn được bình an.

Bài văn ngắn 3

Có lẽ trên thế gian này sẽ có rất nhiều người phụ nữ tài giỏi và thành công, nhưng trong trái tim em, người phụ nữ tuyệt vời nhất vẫn luôn là mẹ - người đã âm thầm hy sinh tất cả vì hạnh phúc của gia đình.

Mẹ em mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ trước nhà. Dù bận rộn từ sáng đến tối, mẹ vẫn luôn dành thời gian kiểm tra bài vở và động viên em học tập mỗi ngày. Mẹ không học cao nhưng điều gì không biết, mẹ đều tìm hỏi để hướng dẫn em. Mẹ luôn nói rằng chỉ cần em chăm chỉ thì nhất định sẽ tiến bộ.

Năm ngoái, ngay trước ngày kiểm tra cuối kì, em bị sốt rất cao. Mẹ lo lắng đến mức gần như không chợp mắt, luôn túc trực bên cạnh chăm sóc em. Cứ một lúc mẹ lại đo nhiệt độ, thay khăn và nấu cháo cho em. Đến sáng, thấy em đỡ hơn, mẹ mới yên tâm đưa em đến trường. Khi về nhà, em mới biết mẹ đã thức trắng cả đêm. Đôi mắt mẹ đỏ hoe vì mệt nhưng mẹ vẫn cười bảo: "Con khỏe là mẹ vui rồi."

Kỉ niệm ấy khiến em càng thấu hiểu tình yêu của mẹ. Em sẽ cố gắng chăm ngoan để mẹ luôn nở nụ cười.

3 bài văn biểu cảm về mẹ lớp 7 ngắn gọn

5 bài văn biểu cảm về mẹ lớp 7 tham khảo theo nhiều chủ đề

Bài tham khảo 1

Có những điều bình dị đến mức ta vô tình xem là hiển nhiên. Chỉ đến khi lớn lên, em mới hiểu rằng đó chính là tình yêu thầm lặng và bao la của mẹ. Từ khi cất tiếng khóc chào đời đến lúc lớn lên từng ngày, tôi luôn được mẹ yêu thương, chở che và dõi theo. Với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn, người cô giáo đầu tiên dạy tôi biết yêu thương, biết sống và biết trở thành một người tốt.

Mẹ tôi không phải là người phụ nữ nổi bật giữa đám đông. Mẹ có dáng người nhỏ nhắn, nước da đã sạm đi vì những ngày nắng gió, đôi bàn tay chai sần vì biết bao công việc. Mái tóc mẹ giờ đã lấm tấm vài sợi bạc, khóe mắt cũng xuất hiện những nếp nhăn mà trước đây tôi chưa từng để ý. Ngày còn nhỏ, tôi chỉ nghĩ đó là dấu vết của thời gian. Lớn thêm một chút, tôi mới hiểu, mỗi nếp nhăn ấy đều được đánh đổi bằng những tháng năm mẹ thức khuya dậy sớm, lo toan cho gia đình và chăm sóc con cái.

Mẹ luôn dịu dàng nhưng cũng rất nghiêm khắc. Mỗi lần tôi lười học, mải mê xem tivi hay ham chơi quên làm bài, mẹ đều nhẹ nhàng nhắc nhở. Có những hôm tôi bị điểm kém, mẹ không đánh mắng mà chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, giảng lại từng bài toán, từng câu văn. Tôi từng nghĩ vì sao mẹ không để tôi được vui chơi như các bạn. Tôi còn giận dỗi, có lần đóng sầm cửa phòng rồi mặc kệ mẹ gọi. Bây giờ nhớ lại, tôi chỉ thấy mình thật trẻ con.

Điều khiến tôi nhớ nhất là một buổi tối trời mưa rất lớn. Hôm ấy tôi sốt cao, người nóng ran. Bên ngoài mưa xối xả, đường ngập nước, vậy mà mẹ vẫn mặc áo mưa, cõng tôi ra bệnh viện. Tôi mệt đến mức chỉ biết tựa đầu vào vai mẹ. Chiếc áo của mẹ ướt sũng, còn tôi vẫn được mẹ ôm thật chặt để không bị lạnh. Suốt đêm hôm ấy, mẹ gần như không chợp mắt. Hết lấy khăn lau trán, đo nhiệt độ rồi lại dỗ tôi uống từng thìa thuốc. Mỗi lần tôi tỉnh giấc, điều đầu tiên nhìn thấy vẫn là ánh mắt đầy lo lắng của mẹ. Chỉ đến sáng hôm sau, khi tôi đã đỡ sốt, mẹ mới mỉm cười. Lúc ấy tôi mới nhận ra đôi mắt mẹ thâm quầng vì thức trắng cả đêm.

Có lần khác, vì mải chơi với bạn, tôi về nhà rất muộn. Tôi nghĩ chắc mẹ sẽ mắng thật nhiều nên cứ chần chừ đứng ngoài cổng. Thế nhưng khi mở cửa, điều đầu tiên tôi thấy là mẹ đang đứng ngóng ra đầu ngõ. Vừa nhìn thấy tôi, mẹ chỉ khẽ nói: "Con về rồi à, vào ăn cơm đi, mẹ hâm lại thức ăn cho nóng." Mâm cơm vẫn còn nguyên, hóa ra mẹ vẫn chưa ăn vì chờ tôi. Câu nói nhẹ nhàng ấy còn khiến tôi ân hận hơn cả những lời trách mắng. Tôi lặng lẽ ngồi xuống ăn, còn mẹ thì ngồi bên gắp từng miếng thức ăn vào bát. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu rằng, điều mẹ sợ nhất không phải tôi làm sai, mà là tôi gặp chuyện không may.

Từ đó, tôi bắt đầu để ý nhiều hơn đến mẹ. Tôi thấy mỗi sáng khi cả nhà còn say ngủ, mẹ đã thức dậy chuẩn bị bữa sáng. Buổi chiều đi làm về, mẹ lại tất bật nấu cơm, giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa. Đến tối, khi tôi học bài, mẹ vẫn ngồi vá lại chiếc áo hay chuẩn bị đồ cho ngày hôm sau. Có những hôm mẹ mệt, tôi thấy mẹ khẽ xoa vai rồi lại tiếp tục làm việc. Mẹ chưa bao giờ than phiền rằng mình vất vả. Mẹ chỉ cười và nói: "Chỉ cần con khỏe mạnh, chăm ngoan là mẹ vui rồi."

Ngày còn bé, tôi cứ vô tư đón nhận tất cả những điều mẹ dành cho mình như một điều hiển nhiên. Chỉ khi lớn hơn, tôi mới hiểu không có sự hy sinh nào là dễ dàng. Tình yêu của mẹ không phải những món quà đắt tiền, mà là những bữa cơm nóng hổi, là chiếc áo được giặt sạch mỗi ngày, là những đêm thức trắng khi con ốm, là những lần âm thầm nhường phần ngon nhất cho con. Mẹ yêu tôi bằng những điều bình dị nhất, nhưng cũng lớn lao nhất.

Nhiều lần tôi muốn ôm mẹ và nói: "Con yêu mẹ." Thế nhưng tôi lại ngại ngùng, chỉ biết giúp mẹ quét nhà, rửa bát hay cố gắng học thật tốt để mẹ vui. Tôi biết những việc mình làm vẫn còn quá nhỏ bé so với những gì mẹ đã dành cho tôi. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần tôi ngoan ngoãn, biết yêu thương và sống tốt thì đó sẽ là món quà ý nghĩa nhất đối với mẹ.

Mẹ là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho tôi. Dù sau này có lớn khôn, đi đến bất cứ nơi đâu, tôi vẫn luôn nhớ rằng phía sau mình luôn có một người lặng lẽ dõi theo và yêu thương vô điều kiện. Tôi chỉ mong mẹ sẽ luôn mạnh khỏe, luôn nở nụ cười hiền hậu để tôi còn có thật nhiều thời gian được ở bên, được chăm sóc và báo đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ. Bởi với tôi, mẹ mãi là bến bờ bình yên nhất và là người con yêu thương nhất trên cuộc đời này.

Bài tham khảo 2

“Mẹ là ngọn gió của con suốt đời,

Là dòng sông mát đưa con lớn khôn.”

Mỗi lần nghe những câu hát ấy, tôi lại nghĩ đến mẹ - người luôn dành cho tôi tình yêu thương vô điều kiện. Có lẽ trong cuộc đời của mỗi người, mẹ chính là món quà quý giá nhất mà cuộc sống đã ban tặng. Với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là điểm tựa bình yên, là người luôn dõi theo từng bước trưởng thành của tôi.

Dáng người mẹ không cao nhưng nhanh nhẹn. Mái tóc đen ngày nào giờ đã lấm tấm vài sợi bạc vì những năm tháng lo toan cho gia đình. Khuôn mặt mẹ hiền hậu với nụ cười luôn ấm áp khiến ai gặp cũng cảm thấy gần gũi. Đôi mắt mẹ dịu dàng nhưng chất chứa biết bao yêu thương và hi vọng dành cho con. Tôi thích nhất là đôi bàn tay của mẹ. Đó là đôi bàn tay đã chăm chút từng bữa cơm, giặt từng bộ quần áo, nắm lấy tay tôi mỗi khi tôi vấp ngã và nhẹ nhàng xoa đầu động viên mỗi lần tôi buồn. Dù đôi bàn tay ấy đã trở nên thô ráp vì công việc hằng ngày nhưng đối với tôi, đó vẫn là đôi bàn tay đẹp nhất.

Mỗi ngày, mẹ đều tất bật với biết bao công việc. Sáng sớm, khi tôi còn say giấc, mẹ đã dậy chuẩn bị bữa sáng và lo mọi việc trong nhà. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, mẹ vẫn dành thời gian hỏi han chuyện học hành, nhắc nhở tôi ôn bài và chuẩn bị sách vở cho ngày hôm sau. Mẹ luôn quan tâm đến tôi từ những điều nhỏ bé nhất. Có lần tôi bị sốt cao giữa đêm, mẹ gần như thức trắng để chăm sóc. Nhìn khuôn mặt mẹ đầy lo lắng, tôi càng cảm nhận rõ hơn tình yêu thương vô bờ mà mẹ dành cho mình.

Có một kỉ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên. Hôm ấy, vì mải chơi nên tôi quên làm bài tập và còn nói dối mẹ. Khi biết sự thật, mẹ không quát mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Con có thấy buồn khi người khác không tin mình không?”. Câu hỏi ấy khiến tôi lặng người. Tôi hiểu rằng điều làm mẹ thất vọng không phải vì điểm số hay bài tập, mà là vì tôi đã không trung thực. Từ hôm đó, tôi luôn tự nhắc mình phải sống thật thà và có trách nhiệm hơn để không phụ lòng mẹ.

Mỗi ngày trôi qua, tôi càng thấu hiểu những hi sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ chưa bao giờ kể công hay than phiền vì những vất vả mình phải trải qua. Mẹ chỉ mong tôi khỏe mạnh, chăm ngoan và học tập thật tốt. Chính tình yêu thương bao la ấy đã tiếp thêm cho tôi động lực để cố gắng trong học tập cũng như trong cuộc sống. Tôi tự hứa sẽ biết yêu thương, kính trọng mẹ nhiều hơn, chăm chỉ giúp mẹ những công việc vừa sức và luôn nỗ lực để trở thành niềm tự hào của mẹ.

Đối với tôi, mẹ mãi là người tuyệt vời nhất trên cuộc đời này. Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng, trong sáng và không gì có thể thay thế được. Tôi sẽ luôn ghi nhớ công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ và cố gắng sống thật tốt để đền đáp phần nào những hi sinh lớn lao ấy.

5 bài văn biểu cảm về mẹ lớp 7 tham khảo theo nhiều chủ đề

Bài tham khảo 3

Trong cuộc đời của mỗi người, mẹ luôn là người đặc biệt nhất. Mẹ không chỉ cho tôi sự sống mà còn dạy tôi biết yêu thương, biết trưởng thành. Mỗi lần nghĩ về mẹ, trong lòng tôi lại dâng lên niềm biết ơn và sự xúc động khó tả.

Mẹ tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Mái tóc đen ngày nào nay đã điểm những sợi bạc. Khuôn mặt mẹ hiền hậu nhưng đã hằn lên dấu vết của thời gian. Đôi bàn tay gầy gò, chai sạn vì bao năm làm lụng lại là đôi bàn tay đã ôm tôi vào lòng từ thuở bé. Trong mắt tôi, mẹ luôn là người phụ nữ đẹp nhất.

Mẹ lúc nào cũng bận rộn. Từ sáng sớm đến tối muộn, mẹ lo từng bữa cơm, từng bộ quần áo sạch sẽ, từng cuốn sách ngay ngắn trên bàn học của tôi. Có những điều mẹ làm quá quen thuộc đến mức tôi từng nghĩ đó là chuyện hiển nhiên. Chỉ đến một ngày, tôi mới hiểu rằng phía sau những điều bình dị ấy là biết bao yêu thương và hy sinh.

Hôm đó, trường tôi tổ chức chuyến tham quan dã ngoại. Bạn nào cũng háo hức đăng ký, còn tôi chỉ biết lặng lẽ cầm tờ thông báo về nhà. Khoản tiền tuy không lớn nhưng đúng lúc ấy gia đình tôi đang phải chi tiêu rất nhiều. Tôi không dám mở lời với mẹ vì sợ mẹ khó xử. Tối hôm đó, tôi giả vờ nói rằng mình không thích đi nên sẽ không đăng ký. Mẹ chỉ im lặng nhìn tôi rồi khẽ gật đầu.

Sáng hôm sau, khi tôi chuẩn bị đến trường, mẹ bất ngờ đưa cho tôi số tiền vừa đủ để nộp. Mẹ cười bảo: "Con đi với các bạn đi, tuổi học trò chỉ có một lần thôi." Tôi vui mừng ôm chầm lấy mẹ mà không hề biết mẹ đã phải làm gì để có số tiền ấy.

Đến chiều, tôi vô tình nghe cô bán tạp hóa đầu ngõ kể với bà hàng xóm rằng mẹ đã mang chiếc đồng hồ - món quà ông ngoại tặng ngày mẹ lập gia đình - đến nhờ cầm hộ để lấy tiền cho tôi đi tham quan. Tim tôi như thắt lại. Chiếc đồng hồ ấy mẹ luôn cất rất cẩn thận vì đó là kỷ vật quý giá nhất của ông ngoại. Vậy mà mẹ đã sẵn sàng gác lại kỷ niệm của mình chỉ để đổi lấy niềm vui cho con.

Tối hôm đó, nhìn mẹ vẫn cặm cụi vá lại chiếc áo cũ dưới ánh đèn, tôi không cầm được nước mắt. Lần đầu tiên tôi hiểu rằng tình yêu của mẹ không nằm ở những lời nói ngọt ngào mà ở sự hy sinh thầm lặng. Mẹ luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con, còn bản thân thì chấp nhận thiếu thốn.

Từ hôm ấy, tôi không còn vòi vĩnh mẹ mua những món đồ mình thích. Tôi cố gắng học tập chăm chỉ hơn, chủ động giúp mẹ việc nhà và biết tiết kiệm hơn. Tôi mong một ngày nào đó, khi trưởng thành, tôi sẽ có thể mua lại cho mẹ một chiếc đồng hồ đẹp hơn. Nhưng có lẽ, dù đẹp đến đâu cũng không thể thay thế được tình yêu vô giá mà mẹ đã dành cho tôi.

Người ta thường nói rằng trên thế gian có rất nhiều điều có thể mua được bằng tiền, nhưng tình mẹ thì không. Với tôi, mẹ chính là món quà quý giá nhất của cuộc đời, là điểm tựa bình yên để tôi luôn vững vàng bước tiếp trên con đường phía trước.

Bài tham khảo 4

“Có một người, dù luôn ở ngay bên cạnh, ta vẫn thường vô tình quên nói lời yêu thương. Đó là mẹ.”

Đối với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là bến đỗ bình yên nhất trong cuộc đời. Mỗi khi gặp khó khăn, chỉ cần nhìn thấy nụ cười hiền của mẹ, em lại có thêm dũng khí để bước tiếp. Có lẽ vì thế mà trong trái tim em, mẹ luôn là người em yêu quý và kính trọng nhất.

Mẹ em năm nay bốn mươi tuổi. Thời gian đã để lại trên khuôn mặt mẹ vài nếp nhăn mờ và những sợi tóc bạc lẫn trong mái tóc đen óng ngày nào. Mẹ không cao, dáng người gầy gò vì bao năm tần tảo lo cho gia đình. Đôi bàn tay mẹ đã chai sạn, không còn mềm mại như trước, nhưng mỗi lần mẹ xoa đầu hay nắm lấy tay em, em vẫn cảm nhận được hơi ấm dịu dàng không gì có thể thay thế. Mẹ làm công nhân trong một xưởng may. Mỗi ngày, mẹ đi từ khi trời còn chưa sáng và trở về khi ánh đèn đường đã bật lên. Dù mệt mỏi đến đâu, mẹ vẫn tất bật chuẩn bị bữa cơm tối, hỏi han việc học của em và luôn mỉm cười như thể chẳng có điều gì khiến mẹ phiền lòng.

Nhưng có một kỉ niệm mà đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại, em vẫn thấy tim mình nghẹn lại.

Hôm ấy là ngày em thi học kì. Vì mải mê ôn bài từ tối hôm trước nên em thức khuya, sáng hôm sau lại dậy muộn. Trong lúc vội vàng, em nổi cáu khi mẹ nhắc ăn sáng. Em gắt lên: “Mẹ đừng nói nữa, con tự biết phải làm gì!” Rồi em bỏ đi, để lại mẹ đứng lặng trước cửa. Đó là lần đầu tiên em nói với mẹ bằng giọng khó chịu như thế.

Đến giữa buổi thi, bầu trời bỗng chuyển mưa. Từng cơn gió lớn thổi ào qua cửa sổ lớp học. Em chợt nhớ mình đã quên áo mưa ở nhà. Khi tiếng trống kết thúc bài thi vang lên, em bước ra cổng trường thì sững người. Giữa màn mưa trắng xóa, mẹ vẫn đứng đó. Chiếc áo mưa mỏng đã ướt sũng, gấu quần lấm đầy bùn đất. Trên tay mẹ là chiếc ô và hộp cơm còn nóng được bọc cẩn thận trong túi nilon.

Nhìn thấy em, mẹ chỉ cười:

– Thi xong rồi hả con? Mẹ sợ con đói.

Em chợt nhận ra một bên vai áo của mẹ đã ướt đẫm vì suốt lúc che ô, mẹ luôn nghiêng ô về phía chiếc hộp cơm để đồ ăn không bị nguội. Mẹ run run đưa tay vuốt mái tóc ướt của em rồi hỏi:

– Có lạnh không con?

Khoảnh khắc ấy, em không còn nghe rõ tiếng mưa nữa. Cổ họng em nghẹn lại, nước mắt cứ thế trào ra. Em nhớ đến lời nói hỗn hào của mình buổi sáng. Trong khi em chỉ vì một chút bực bội mà làm mẹ buồn, thì mẹ lại chẳng hề để bụng, chỉ lo con mình sẽ đói, sẽ ướt, sẽ cảm lạnh.

Trên đường về, em ôm chặt lấy mẹ từ phía sau xe. Em cảm nhận rõ tấm lưng gầy của mẹ và cả hơi lạnh từ chiếc áo đã thấm nước mưa. Lần đầu tiên em hiểu rằng, mẹ không phải là người mạnh mẽ vì không biết mệt, mà mạnh mẽ vì luôn đặt con lên trước bản thân mình.

Từ sau ngày hôm ấy, em cố gắng thay đổi bản thân. Em chăm chỉ học tập hơn, biết phụ giúp mẹ việc nhà và không còn cãi lời mẹ như trước. Mỗi lần nhìn những nếp nhăn hằn rõ hơn trên khóe mắt mẹ, em lại tự nhủ phải sống thật tốt để không phụ những hi sinh thầm lặng ấy.

Người ta thường nói rằng mẹ là món quà quý giá nhất mà cuộc đời ban tặng cho mỗi con người. Em thật may mắn khi vẫn còn mẹ ở bên để yêu thương, chở che và dạy dỗ. Em chỉ mong thời gian trôi chậm lại một chút để mẹ mãi khỏe mạnh, để em có nhiều cơ hội hơn được báo đáp công ơn sinh thành. Em sẽ cố gắng học thật giỏi, sống thật ngoan và mỗi ngày đều nói với mẹ một câu mà có lẽ mẹ luôn muốn nghe nhất:

“Con yêu mẹ rất nhiều.”

Bài tham khảo 5

"Có những điều chỉ khi đứng trước nguy cơ mất đi, con người mới nhận ra mình đã yêu thương chúng nhiều đến nhường nào."

Tôi đã từng nghĩ mẹ là người mạnh mẽ nhất trên đời. Mẹ lúc nào cũng tất bật với công việc, với gia đình, lúc nào cũng cười hiền và nói: "Mẹ không sao đâu." Cho đến một ngày, tôi mới hiểu rằng phía sau nụ cười ấy là biết bao mệt mỏi và hi sinh thầm lặng. Người tôi yêu thương nhất trong cuộc đời này chính là mẹ.

Mẹ tôi năm nay bốn mươi hai tuổi. Dáng người mẹ nhỏ nhắn hơn trước rất nhiều vì những tháng ngày lo toan. Mái tóc đen ngày nào giờ đã lẫn những sợi bạc. Trên gương mặt mẹ xuất hiện thêm những nếp nhăn nơi khóe mắt. Đôi bàn tay mẹ không còn mềm mại mà trở nên chai ráp vì mỗi ngày vừa đi làm, vừa chăm sóc cả gia đình. Dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, mẹ vẫn luôn dành cho tôi những điều tốt đẹp nhất. Mỗi sáng, khi tôi còn đang say ngủ, mẹ đã chuẩn bị bữa sáng. Mỗi tối, dù về muộn, mẹ vẫn hỏi tôi một câu quen thuộc: "Hôm nay con ở trường có vui không?"

Nhưng tôi đã từng vô tâm với mẹ.

Hôm ấy là ngày tôi nhận kết quả kiểm tra. Vì mải chơi nên bài làm không tốt, tôi chỉ được điểm thấp. Sợ mẹ buồn, tôi giấu tờ giấy kiểm tra vào cặp rồi nói dối rằng cô giáo chưa trả bài. Không ngờ, buổi tối cô giáo gọi điện trao đổi với phụ huynh. Mẹ biết chuyện nhưng không mắng. Mẹ chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh tôi rồi nhẹ nhàng bảo: "Điểm kém không đáng sợ, điều mẹ buồn nhất là con không trung thực."

Những lời nói ấy khiến tôi xấu hổ, nhưng vì sĩ diện, tôi vẫn im lặng.

Đúng lúc đó, mẹ bỗng ôm ngực rồi khẽ nhăn mặt. Khuôn mặt mẹ tái đi. Bố vội vàng đưa mẹ vào bệnh viện. Tôi ngồi ngoài hành lang, nhìn cánh cửa phòng cấp cứu khép chặt mà lòng run lên. Tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên giữa khoảng không yên lặng khiến tôi thấy thời gian dài vô tận. Trong đầu tôi hiện lên biết bao hình ảnh: mẹ thức trắng đêm chăm tôi khi sốt cao, mẹ đội mưa đến trường mang áo cho tôi, mẹ nhường cho tôi miếng ngon nhất trong bữa cơm... Thì ra, bấy lâu nay tôi chỉ quen nhận lấy tình yêu thương mà chưa một lần nghĩ xem mẹ đã vất vả đến thế nào.

Khi bác sĩ bước ra và nói mẹ chỉ bị tụt huyết áp vì làm việc quá sức, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn mẹ nằm trên giường bệnh, khuôn mặt xanh xao nhưng vẫn mỉm cười động viên tôi: "Con đừng khóc, mẹ ổn mà." Tôi không kìm được nước mắt. Tôi nắm chặt đôi bàn tay đã chai sần của mẹ và nghẹn ngào nói lời xin lỗi. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu rằng người đau nhất không phải lúc nào cũng là người khóc nhiều nhất.

Sau kỉ niệm ấy, tôi thay đổi rất nhiều. Tôi chăm chỉ học tập hơn, chủ động giúp mẹ quét nhà, rửa bát, gấp quần áo. Mỗi khi mẹ đi làm về, tôi luôn chạy ra đỡ chiếc túi trên tay mẹ. Những việc làm nhỏ bé ấy không thể bù đắp hết những hi sinh của mẹ, nhưng tôi mong mẹ sẽ bớt vất vả hơn phần nào.

Người ta thường nói tình mẹ như biển cả, nhưng với tôi, tình mẹ còn giống như ngọn hải đăng giữa đêm tối. Dù tôi có lạc lối hay vấp ngã, ánh sáng ấy vẫn luôn âm thầm soi đường để tôi trở về. Tôi chỉ mong thời gian trôi chậm lại để mẹ mãi ở bên tôi, để tôi có thêm thật nhiều cơ hội nói với mẹ rằng: "Con yêu mẹ rất nhiều. Cảm ơn mẹ vì đã dành cả thanh xuân để yêu thương con."

Mẹo viết bài văn biểu cảm về người mẹ lớp 7 hay và giàu cảm xúc

Một bài văn biểu cảm hay không nằm ở việc sử dụng những câu văn hoa mỹ, mà ở cách người viết truyền tải những cảm xúc chân thành và những kỷ niệm đáng nhớ với mẹ. Dưới đây là một số mẹo giúp em viết bài văn biểu cảm về mẹ lớp 7 tự nhiên, giàu cảm xúc và tạo được ấn tượng.

Viết bằng cảm xúc thật thay vì sao chép văn mẫu

Một bài văn biểu cảm chỉ thực sự chạm đến người đọc khi xuất phát từ những cảm xúc chân thành của chính người viết. Dù câu chuyện đơn giản hay cách diễn đạt chưa thật hoa mỹ, sự chân thật vẫn luôn tạo nên sức lay động lớn hơn những lời văn sáo rỗng.

Ưu tiên kể những kỷ niệm gần gũi

Để bài văn trở nên sinh động và giàu cảm xúc, em nên lựa chọn một hoặc hai kỷ niệm đáng nhớ với mẹ thay vì chỉ liệt kê những đức tính tốt đẹp. Đó có thể là lần mẹ thức trắng đêm chăm em khi bị sốt, lặng lẽ đứng dưới mưa đón em tan học, hay kiên nhẫn động viên khi em mắc lỗi. Những chi tiết nhỏ nhưng chân thực sẽ giúp người đọc cảm nhận rõ hơn tình yêu thương và sự hy sinh của mẹ.

Đan xen suy nghĩ và cảm nhận cá nhân

Khi kể lại một kỷ niệm, đừng chỉ thuật lại diễn biến mà hãy bày tỏ cảm xúc của mình ở từng thời điểm. Em đã nghĩ gì khi chứng kiến sự vất vả của mẹ? Sau câu chuyện ấy, em hiểu thêm điều gì về tình mẫu tử? Những suy nghĩ, sự biết ơn hay lời hứa sẽ giúp bài văn có chiều sâu và thể hiện rõ dấu ấn cá nhân, đúng với đặc trưng của văn biểu cảm.

Mẹo viết bài văn biểu cảm về người mẹ lớp 7 hay và giàu cảm xúc

Hy vọng những bài văn trên không chỉ giúp em có thêm tư liệu học tập mà còn gợi nhắc về tình yêu thương và sự hi sinh của mẹ. Học là Giỏi chúc em viết được một bài văn chân thành, giàu cảm xúc và đạt kết quả tốt trong môn Ngữ văn.

Nếu em còn gặp khó khăn khi viết văn biểu cảm hay các dạng bài trong chương trình Ngữ văn 7, Học là Giỏi sẽ đồng hành cùng em. Khóa học Ngữ văn lớp 7 em sẽ được hướng dẫn cách phân tích đề, xây dựng bố cục, sử dụng từ ngữ phù hợp và phát triển ý sáng tạo, giúp em nâng cao kỹ năng viết và thêm yêu môn Văn.

Chủ đề:

Đăng ký học thử ngay hôm nay

Để con học sớm - Ôn sâu và nhận ưu đãi học phí!

Bài viết liên quan

Cách chứng minh đường trung trực lớp 7 chi tiết kèm bài tập
schedule

Thứ hai, 27/7/2026 01:56 PM

Cách chứng minh đường trung trực lớp 7 chi tiết kèm bài tập

Cách chứng minh đường trung trực là một trong những kiến thức quan trọng của chương trình Toán 7, thường xuất hiện trong các bài tập hình học và đề kiểm tra. Trong bài viết này, Học là Giỏi sẽ hướng dẫn chi tiết các cách chứng minh đường trung trực dựa trên kiến thức của sách Kết nối tri thức với cuộc sống, kèm ví dụ minh họa và bài tập tự luyện để các con dễ dàng ôn tập và vận dụng.

7 cách chứng minh 3 điểm thẳng hàng chi tiết và dễ hiểu
schedule

Thứ , 26/7/2026 11:26 AM

7 cách chứng minh 3 điểm thẳng hàng chi tiết và dễ hiểu

Cách chứng minh 3 điểm thẳng hàng là một dạng toán quan trọng trong chương trình Toán 7, thường xuất hiện trong các bài kiểm tra và đề thi. Dựa trên kiến thức của sách Kết nối tri thức với cuộc sống, Học là Giỏi sẽ hướng dẫn những phương pháp chứng minh dễ hiểu, giúp học sinh vận dụng linh hoạt khi làm bài.

Cách chứng minh tam giác cân lớp 7 nhanh và dễ hiểu
schedule

Thứ , 26/7/2026 10:57 AM

Cách chứng minh tam giác cân lớp 7 nhanh và dễ hiểu

Trong chương trình Toán lớp 7, chứng minh tam giác cân là dạng bài xuất hiện thường xuyên trong các bài kiểm tra và đề thi. Để làm tốt, học sinh cần biết nhận diện dấu hiệu của tam giác cân cũng như vận dụng linh hoạt các tính chất hình học. Hãy cùng Học là Giỏi tìm hiểu cách chứng minh tam giác cân lớp 7 nhanh và dễ hiểu ngay sau đây.

8 cách học giỏi toán lớp 6 giúp trẻ tư duy logic hơn
schedule

Thứ tư, 22/7/2026 10:09 AM

8 cách học giỏi toán lớp 6 giúp trẻ tư duy logic hơn

Cách học giỏi toán lớp 6 là chủ đề được nhiều phụ huynh và học sinh quan tâm khi bước vào bậc THCS. Đây là giai đoạn kiến thức Toán có nhiều thay đổi, đòi hỏi trẻ không chỉ ghi nhớ mà còn phải biết tư duy và vận dụng linh hoạt. Cùng Học là Giỏi tìm hiểu những phương pháp học hiệu quả giúp con tiếp thu nhanh và học Toán tự tin hơn.

Khám phá cách dạy con của người Do Thái thông minh
schedule

Thứ ba, 21/7/2026 07:54 AM

Khám phá cách dạy con của người Do Thái thông minh

Cách dạy con của người Do Thái thường được nhắc đến khi nói về những phương pháp giáo dục khuyến khích trẻ phát triển trí tuệ và kỹ năng sống. Vậy phương pháp này có gì đặc biệt và cha mẹ Việt có thể học hỏi những điều gì? Hãy cùng Học là Giỏi khám phá trong bài viết dưới đây.

Mách ba mẹ làm gì khi con tuổi dậy thì hỗn láo, hay cãi lời
schedule

Thứ sáu, 17/7/2026 09:25 AM

Mách ba mẹ làm gì khi con tuổi dậy thì hỗn láo, hay cãi lời

Làm gì khi con tuổi dậy thì hỗn láo, hay cãi lời biết lắng nghe, tôn trọng cha mẹ và cư xử đúng mực? Để làm được điều đó, ba mẹ cần hiểu những thay đổi của con trong giai đoạn dậy thì cũng như lựa chọn phương pháp giáo dục phù hợp. Hãy cùng Học là Giỏi khám phá trong bài viết dưới đây.

message.svg zalo.png